
Từ sống sót đến phụng sự, từ một hệ sinh thái ở Thụy Điển đến Vương Kim Bảo tại Việt Nam
“Có một giai đoạn trong đời, con người không thay đổi vì “muốn thành công”, mà thay đổi vì nếu không đổi thì sẽ gãy. Doanh nhân cũng vậy. Thị trường có thể rộng, cơ hội có thể nhiều, nhưng nếu nội lực không đủ, nếu hệ giá trị không rõ, nếu chỉ chạy theo kỹ thuật kiếm tiền ngắn hạn, thì đến một thời điểm nào đó, mọi thứ sẽ chậm lại, rạn ra, và buộc ta phải nhìn lại: mình đang xây cái gì, và mình đang giúp ai tốt lên.”
Từ sống sót đến phụng sự, từ một hệ sinh thái ở Thụy Điển đến Vương Kim Bảo tại Việt Nam
Có một giai đoạn trong đời, con người không thay đổi vì “muốn thành công”, mà thay đổi vì nếu không đổi thì sẽ gãy. Doanh nhân cũng vậy. Thị trường có thể rộng, cơ hội có thể nhiều, nhưng nếu nội lực không đủ, nếu hệ giá trị không rõ, nếu chỉ chạy theo kỹ thuật kiếm tiền ngắn hạn, thì đến một thời điểm nào đó, mọi thứ sẽ chậm lại, rạn ra, và buộc ta phải nhìn lại: mình đang xây cái gì, và mình đang giúp ai tốt lên.
Tôi muốn kể về sự thay đổi theo một cách rất thật. Bắt đầu từ câu chuyện của một người bạn tôi, Nguyễn Văn Hải, một người đàn ông Việt Nam sống và làm việc tại Thụy Điển hơn mười năm. Và rồi dẫn câu chuyện ấy về Việt Nam, về tôi, Đỗ Hải Vương Nam, và hệ sinh thái Vương Kim Bảo, nơi tôi theo đuổi một dạng “thay đổi” sâu hơn: thay đổi vận hành đời sống, thay đổi chất lượng ra quyết định, thay đổi nền tảng thịnh vượng bằng tư duy hệ thống.

Khi sự thay đổi bắt đầu từ điểm thấp nhất
Nếu chỉ nhìn Nguyễn Văn Hải ở hiện tại, nhiều người sẽ thấy một chủ spa với hơn mười nhân sự, doanh thu mỗi năm gần mười lăm tỷ, có thương hiệu cá nhân trên Facebook và Instagram, có khách hàng ổn định, có đội ngũ trung thành. Nhưng nếu nhìn vào quá khứ của Hải, ta sẽ hiểu vì sao tôi gọi anh là một người “đi lên từ sống còn” chứ không phải “đi lên từ may mắn”.
Hơn mười năm trước, Hải bước sang Thụy Điển gần như tay trắng. Không tiền, không nghề, không ngôn ngữ, không quan hệ, và quan trọng nhất là không có một tương lai rõ ràng để bám vào. Anh từng dậy từ năm giờ sáng, đi nhặt từng lon nước bỏ đi đổi lấy ít tiền để mua bữa ăn. Anh từng đi xin việc khắp nơi và nhận lại những cái lắc đầu, vì anh có con nhỏ, vì anh không giao tiếp được, vì anh bị nhìn như một người “không có giá trị”. Đã có lúc anh muốn bỏ cuộc, nhưng nhà đã bán, đường lui không còn. Và chính khoảnh khắc đó, sự thay đổi bắt đầu: không còn là lựa chọn, mà là trách nhiệm.
Điều đáng nói là Hải không biến mình thành một người cay nghiệt vì khó khăn. Anh biến khó khăn thành kỷ luật. Anh hiểu một chân lý rất thực tế: nếu không có nghề trong tay, đời mình sẽ mãi bị động. Anh học làm bếp, làm việc dài giờ, rồi rẽ sang ngành làm đẹp, học nails, học nối mi, miệt mài nhiều năm. Anh không nói về “đổi đời” bằng lời, anh đổi đời bằng tay nghề, bằng giờ làm, bằng sự kiên trì tăng năng lực mỗi ngày.
Kinh doanh spa như một hệ sinh thái của trải nghiệm và nhân phẩm
Điểm khiến tôi trân trọng Hải không nằm ở con số doanh thu. Nó nằm ở cách anh định nghĩa lại spa. Hải không xem spa là nơi bán dịch vụ làm đẹp. Anh xây spa như một hệ sinh thái. Ở đó, khách hàng được nâng tầm vẻ đẹp, nhân sự được học nghề, có thu nhập, có tương lai, và giá trị con người luôn đứng trước lợi nhuận.
Khi nói chuyện với Hải, tôi nhớ nhất một ý: khách hàng đến không chỉ để đẹp hơn, mà để được lắng nghe, được tôn trọng, và bước ra với một phiên bản tự tin hơn. Với anh, chất lượng và trải nghiệm khách hàng là ưu tiên số một. Trong kinh doanh có thể thiếu vốn, thiếu may mắn, nhưng không được thiếu sự chính trực. Câu này nghe đơn giản, nhưng ai làm doanh nghiệp mới hiểu: chính trực là thứ giúp doanh nghiệp sống qua những mùa khó, vì nó tạo ra niềm tin, mà niềm tin thì có sức mạnh lâu hơn mọi quảng cáo.

Hải cũng không phục vụ “tất cả mọi người”. Anh chọn rõ nhóm khách hàng nữ tại Thụy Điển từ mười tám đến năm mươi lăm tuổi, nhiều người mạnh mẽ, hay hy sinh, nhưng thường quên chăm sóc bản thân. Nỗi đau của họ không chỉ là “chưa đẹp”, mà là cảm giác “mình không còn là ưu tiên trong chính cuộc đời mình”. Khi spa chạm được vào cảm xúc đó, dịch vụ không còn là một lần mua, mà trở thành một hành trình chuyển hóa.
Và rồi có một nhóm nữa khiến tôi thấy câu chuyện của Hải mang ý nghĩa cộng đồng sâu sắc. Đó là những người lao động, đặc biệt là người Việt nơi đất khách, không nghề ổn định, không biết bắt đầu từ đâu, quen sống trong trạng thái “chấp nhận số phận”. Hải đã từng ở đó, nên anh không dạy họ bằng lý thuyết. Anh đào tạo nghề, rèn tác phong, và quan trọng nhất là trả lại cho họ lòng tự trọng nghề nghiệp. Có người từ tay trắng đi cùng anh, rồi có thể tạo thu nhập gần tám mươi triệu mỗi tháng. Tiền là kết quả. Nhưng thứ thay đổi lớn hơn là họ ngẩng cao đầu hơn khi bước ra cuộc đời.
Từ spa đến tài sản số: thay đổi để bền vững hơn
Một điều rất “thời đại” trong cách Hải xây hệ sinh thái, là anh không dừng ở kinh doanh offline. Anh đang xây dựng mình như một nhà sáng tạo nội dung số, hướng tới thu nhập và tài sản số bền vững trên internet. Lịch làm việc của anh xoay quanh vận hành spa, đào tạo nhân sự, chăm sóc trải nghiệm khách hàng, đồng thời làm nội dung, học content, marketing, và xây thương hiệu cá nhân.
Với doanh nhân, đây là một bài học rõ ràng: thay đổi không phải là rời bỏ cái cũ, mà là nâng cấp cấu trúc để cái cũ mạnh hơn. Spa vẫn là lõi. Nhưng nội dung số giúp spa có tiếng nói, có cộng đồng, có dòng khách hàng tin tưởng trước khi đến. Và khi cộng đồng tin, doanh nghiệp giảm phụ thuộc vào khuyến mãi, giảm phụ thuộc vào may rủi, tăng sức bền của thương hiệu.
Sự thay đổi kiểu này không ồn ào. Nó diễn ra mỗi ngày bằng những hành động nhỏ, nhưng đúng hướng. Từ sống sót, Hải đi tới sống có giá trị. Và từ sống có giá trị, anh đi tới phụng sự một cộng đồng, nơi người Việt xa xứ có thể tự chủ hơn, có nghề hơn, có niềm tin hơn.
Khi câu chuyện của Hải dẫn tôi về câu hỏi lớn hơn: doanh nhân thay đổi từ đâu?
Nghe câu chuyện của Hải, nhiều người sẽ có động lực. Nhưng với tôi, điều quan trọng hơn là câu hỏi: tại sao có người thay đổi được, và có người không? Cùng khó khăn, cùng thị trường, cùng thời điểm, nhưng kết quả khác nhau. Tôi tin câu trả lời nằm ở “hệ sinh thái” mà mỗi người xây quanh mình. Hệ sinh thái gồm kiến thức, kỷ luật, môi trường, con người, và cả năng lượng nội tâm, thứ quyết định chất lượng suy nghĩ và ra quyết định.
Và đó là chỗ câu chuyện tự nhiên dẫn về tôi, Đỗ Hải Vương Nam, và con đường tôi đang đi cùng Vương Kim Bảo.
Đỗ Hải Vương Nam và sự thay đổi từ “bán vật phẩm” sang “làm chiến lược”
Tôi làm trong ngành vàng bạc đá quý không phải một hai năm. Gia đình tôi có nền tảng nhà máy hơn ba mươi năm, và tôi trực tiếp lăn lộn với nghề hơn mười năm, hiểu rõ từng nhịp của sản xuất, kiểm soát chất lượng, và chữ tín trong ngành. Nhưng nếu chỉ dừng ở “bán trang sức”, tôi sẽ chỉ là một mắt xích trong thị trường. Tôi chọn một hướng khó hơn: đưa trang sức phong thủy trở về đúng bản chất ứng dụng, bằng tư duy quản trị và tư duy hệ thống.
Tôi tốt nghiệp Thạc sỹ Kinh tế và Quản trị Kinh doanh tại Đại học Bedfordshire, giai đoạn 2017 đến 2020. Tôi mang cách nhìn quản trị đó về Việt Nam để nâng cấp mô hình gia công truyền thống thành một hệ sinh thái có định vị rõ, có quy trình minh bạch, và có khả năng tạo chuyển hóa thật cho khách hàng.

Trong cách tôi làm, một chiếc nhẫn hay vòng tay không chỉ để đẹp. Nó là một “trạm năng lượng” được thiết kế theo mục tiêu của người sở hữu. Tôi không bắt đầu bằng việc hỏi “anh chị thích mẫu nào”, tôi bắt đầu bằng việc hỏi “anh chị đang ở giai đoạn nào, đang vướng gì, và muốn đời sống chuyển theo hướng nào”. Vì nếu câu hỏi đầu sai, thì món trang sức dù đắt đến đâu cũng chỉ là trang sức.
Phong thủy ứng dụng như một công cụ quản trị đời sống, không phải niềm tin mơ hồ
Tôi chọn đi sâu vào Bát tự, Tứ trụ, và năng lượng số, bởi tôi nhìn thấy một nỗi đau rất phổ biến ở doanh nhân và người làm ăn: làm nhiều nhưng thiếu ổn định, quyết nhanh nhưng dễ sai, kiếm được nhưng khó giữ, lúc lên rất mạnh nhưng lúc xuống lại mất phương hướng. Nhiều người tìm đến phong thủy như một niềm tin để bấu víu, nhưng lại rơi vào mê tín, hoặc mua theo cảm tính, năm nay hợp màu này, năm sau đổi màu khác, càng mua càng lo.
Phong thủy ứng dụng, nếu làm đúng, không làm con người “phụ thuộc”. Nó làm con người “hiểu mình”. Tôi thường phân tích lá số trọn đời, định vị chu kỳ vận hạn theo giai đoạn lớn, rồi từ đó thiết kế giải pháp bổ trợ theo “Dụng thần”, tức yếu tố ngũ hành cần bù để cân bằng. Khi cân bằng, tâm ổn. Khi tâm ổn, ra quyết định tốt hơn. Khi ra quyết định tốt hơn, hiệu suất và tài lộc được tối ưu.
Điểm khác biệt nữa là tôi không làm đơn lẻ từng món. Tôi thiết kế một hệ sinh thái năng lượng đa tầng, kết hợp trang sức mang theo người, các yếu tố định danh như sim, số tài khoản ngân hàng, và cả vật phẩm trấn trạch trong môi trường làm việc khi cần. Nhiều người gọi đó là “bao vây rủi ro”. Tôi gọi đó là quản trị chủ động. Không chờ biến cố mới chữa. Xây nền từ sớm để đứng vững khi biến động đến.
Vương Kim Bảo: hệ sinh thái của niềm tin, sản xuất gốc và giáo dục cộng đồng
Trong ngành vàng, niềm tin không nằm ở lời nói. Niềm tin nằm ở năng lực sản xuất gốc, ở tuổi vàng chuẩn, ở đá thiên nhiên có kiểm định, ở quy trình rõ ràng. Nhà máy của gia đình tôi đã cung ứng cho hơn hai nghìn chành vàng và cửa hàng trên toàn quốc. Đó không chỉ là con số. Đó là bằng chứng rằng chúng tôi sống được bằng chất lượng và chữ tín trong một ngành khắc nghiệt.
Tổng Quan về Đỗ Hải Vương Nam
Nhưng tôi không muốn Vương Kim Bảo chỉ là nơi bán hàng. Tôi muốn nó là một trung tâm kiến thức, nơi người làm kinh doanh có thể học cách ứng dụng phong thủy một cách có trách nhiệm, và học tư duy xây hệ thống bền vững. Tôi tin sự thịnh vượng không đến từ may mắn ngẫu nhiên. Nó đến từ một cấu trúc tốt, gồm nội lực, kỷ luật, môi trường, và lựa chọn đúng. Trang sức khi đó là một phần của chiến lược đầu tư vào bản thân, chứ không phải tiêu dùng xa xỉ.

Nếu câu chuyện của Hải là hành trình xây hệ sinh thái trải nghiệm và nhân sự tại Thụy Điển, thì câu chuyện của tôi là hành trình xây hệ sinh thái niềm tin và năng lượng tại Việt Nam. Hai con đường khác nhau, nhưng chung một gốc: thay đổi để phụng sự. Hải giúp người ta nhớ lại giá trị bản thân và đứng vững bằng nghề. Tôi giúp người ta ổn định nội tâm, tối ưu chất lượng ra quyết định, và xây nền thịnh vượng dài hạn bằng hệ quy chiếu rõ ràng.
Vương Kim Bảo và lời hứa thịnh vượng: sống tốt hơn, làm ăn vững hơn, tâm an hơn
Tôi hay nói với anh em doanh nhân rằng: trong một thị trường ngày càng thanh lọc, người chiến thắng không chỉ là người giỏi marketing. Người chiến thắng là người có nền tảng. Nền tảng gồm sự chính trực, năng lực thật, hệ thống vận hành, và một đời sống nội tâm đủ vững để không hoảng loạn trước biến động.
Hải đã chứng minh điều đó bằng cách đi từ nhặt lon lúc năm giờ sáng đến xây một doanh nghiệp có đội ngũ và cộng đồng. Tôi cũng đang đi theo tinh thần đó, nhưng ở một mặt trận khác: chuẩn hóa sản xuất, chuẩn hóa tư vấn, và chuẩn hóa ứng dụng phong thủy theo hướng khoa học, hệ thống, có trách nhiệm, để mỗi người Việt có thể sống tốt hơn nhờ hiểu mình đúng hơn.
Nếu bạn đang đọc đến đây, tôi mong bạn giữ lại một suy nghĩ. Sự thay đổi không phải là một cú nhảy cảm xúc. Sự thay đổi là một chuỗi lựa chọn đúng lặp lại đủ lâu. Hải đã chọn học nghề, chọn kỷ luật, chọn chính trực, chọn xây cộng đồng. Tôi đã chọn quay về với nghề gia truyền, chọn nâng cấp tư duy quản trị, chọn xây hệ sinh thái Vương Kim Bảo theo hướng di sản, chọn đặt giá trị con người và sự thịnh vượng bền vững lên trước sự hào nhoáng.

Và nếu bạn muốn cuộc sống thịnh vượng hơn, hãy bắt đầu bằng một điều rất cụ thể: xây hệ sinh thái của chính bạn. Hệ sinh thái đó có thể bắt đầu từ một kỹ năng, một đội ngũ, một cộng đồng, hoặc một bản đồ hiểu mình để ra quyết định sáng hơn. Khi bạn nghiêm túc với nền tảng, thịnh vượng không còn là điều để cầu, mà là điều để tạo.
Nếu bạn muốn đồng hành sâu hơn, bạn có thể theo dõi hành trình của tôi, Đỗ Hải Vương Nam, trong hệ sinh thái Vương Kim Bảo, nơi tôi chia sẻ về tư duy kinh doanh bền vững, phong thủy ứng dụng, Bát tự và năng lượng số, với mục tiêu duy nhất: giúp cộng đồng có một đời sống tốt hơn, vững hơn, và an hơn.
Nguyễn Văn Hải:



