
Chuẩn mực nghề nghiệp tạo nên giá trị thật: Góc nhìn từ nha khoa và vàng bạc
“Giá trị thật trong kinh doanh không nằm ở vẻ bề ngoài, mà ở chuẩn mực, kỷ luật và đạo đức nghề. Góc nhìn từ nha khoa và vàng bạc đá quý.”
Có những cuộc gặp chỉ diễn ra vài giờ, nhưng dư âm đủ để một người doanh nhân nhìn lại cả hành trình của mình. Tôi gặp anh Đặng Quốc Sỹ trong những lần hai anh em cùng ở chung một team tại Eagle Camp. Không phải kiểu gặp xã giao để chụp hình rồi thôi. Đó là những buổi ngồi xuống thật sự, nói chuyện đến tận gốc của nghề, đến cả những góc khuất mà thường người ta không muốn nhắc. Và lạ nhất là càng đi sâu, tôi càng thấy hai ngành tưởng rất xa nhau, nha khoa và vàng bạc đá quý, lại có những điểm tương đồng khiến mình phải suy ngẫm.
Tôi làm trong lĩnh vực vàng bạc đá quý, trang sức phong thủy và sản xuất. Anh Sỹ là bác sĩ nha khoa, chủ sở hữu và trực tiếp điều hành Nha khoa Thời Đại và Nha khoa Mekong Thời Đại tại khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Anh sinh ngày 02 tháng 11 năm 1984 tại Long Xuyên, An Giang, chọn con đường nha khoa không phải vì một ước mơ màu hồng, mà vì một nỗi tự ti rất thật về chính hàm răng của mình. Câu chuyện của anh làm tôi nhớ đến một quy luật: thay đổi lớn thường bắt đầu từ một điểm đau rất nhỏ, nhưng đủ sâu để người ta không thể sống như cũ nữa.

Một cuộc trò chuyện ở Eagle Camp và một câu hỏi dành cho doanh nhân
Ở Eagle Camp, điều đáng giá nhất không nằm ở khẩu hiệu hay không khí hào hứng. Điều đáng giá nằm ở việc ta buộc phải đối diện với sự thật. Trong cuộc trò chuyện với anh Sỹ, tôi nghe anh kể về những ca điều trị, về áp lực nghề y, về những tiêu chuẩn vô trùng, về cái giá của một sai sót nhỏ. Anh nói thẳng: anh không phải người có năng khiếu, không phải kiểu “cầm tay là vào việc ngay”, anh làm chậm, làm đi làm lại, tự mổ xẻ từng chi tiết, có những đêm xem lại ca điều trị để không lặp lỗi. Và chính vì từng vụng, từng yếu, anh lại thấu hiểu nỗi sợ của bệnh nhân hơn, nên anh giải thích kỹ hơn, làm chậm lại khi cần, không coi bệnh nhân là “ca điều trị” mà là một con người đặt niềm tin vào mình.
Tôi cũng chia sẻ về ngành của mình. Ngành vàng nhìn bề ngoài lấp lánh, nhưng phía sau là bụi xưởng, là chuẩn tuổi, là kiểm định đá, là rủi ro thật giả, là danh dự của người làm nghề. Tôi lớn lên trong bối cảnh mà một lời nói sai có thể mất khách nhiều năm, một lô hàng lỗi có thể kéo sập uy tín cả một cửa hàng. Trong nghề này, thứ đắt nhất không phải vàng, mà là niềm tin.

Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhận ra một điểm chung: cả nha khoa và vàng đều là ngành “đặt thân phận người khác vào tay mình”. Một bên là sức khỏe, một bên là tài sản và niềm tin. Và vì vậy, mặt trái của cả hai ngành cũng giống nhau đến lạnh người: chỉ cần lòng tham chen vào, người ta có thể tìm đủ lý do để làm quá lên, nói quá lên, bán quá lên.
Mặt trái của nha khoa và mặt trái của vàng, đều bắt đầu từ một kẽ hở đạo đức
Anh Sỹ kể về những điều anh từng chứng kiến trong nghề. Có nơi chạy doanh thu bằng mọi giá, vẽ bệnh, điều trị quá mức cần thiết, làm nhanh, làm mạnh, đẩy khách vào nỗi sợ để chốt dịch vụ. Bệnh nhân không thể hiểu hết kỹ thuật, nhưng họ cảm nhận rất rõ một điều: ai đang thật sự muốn giúp mình, ai đang muốn lấy tiền của mình. Nghề y có một ranh giới vô hình, vượt qua là đánh đổi lương tâm.
Ngành vàng cũng có những kẽ hở tương tự. Có người bán vàng non tuổi, đá không đúng chuẩn, thổi phồng câu chuyện phong thủy như một chiếc bẫy tâm lý. Người mua không có đủ chuyên môn để phân biệt, họ chỉ có thể dựa vào một thứ: uy tín của người bán. Nếu người bán dùng niềm tin đó để trục lợi, khách hàng sẽ không chỉ mất tiền, mà còn mất luôn sự bình an. Và khi niềm tin bị bào mòn, thị trường sẽ thanh lọc, nhưng cái giá phải trả là rất nhiều người tử tế bị ảnh hưởng lây bởi sự nhiễu loạn chung.
Chính ở điểm này, cuộc nói chuyện với anh Sỹ trở thành một lời nhắc. Doanh nhân hôm nay không chỉ cạnh tranh bằng sản phẩm, mà cạnh tranh bằng đạo đức vận hành. Khách hàng ngày càng thông thái. Họ có thể không nắm kỹ thuật, nhưng họ đọc được động cơ. Sự thay đổi bền vững trong kinh doanh bắt đầu từ việc chỉnh lại động cơ đó.

Khi một bác sĩ chọn “tử tế” như một chiến lược dài hạn
Tôi ấn tượng với lựa chọn của anh Sỹ. Anh nói anh từng đứng trước những con đường nhanh, lợi nhuận cao, nhưng anh chọn không đi. Anh tin uy tín mất đi rất khó lấy lại. Anh chọn tư vấn trung thực, điều trị đúng chỉ định, đầu tư thiết bị và quy trình, đặt vô trùng và an toàn lên hàng đầu. Anh xây phòng khám không chỉ bằng tiền, mà bằng hệ giá trị và văn hóa phòng khám. Khi phòng khám thứ hai ra đời, anh không coi là mở rộng quy mô, mà là nhân rộng một chuẩn mực.
Tôi nghe câu đó và thấy một bản lĩnh rất doanh nhân, nhưng theo cách y khoa. Bởi làm đúng luôn chậm hơn làm ẩu. Làm đúng luôn tốn hơn làm rẻ. Nhưng làm đúng tạo ra một thứ mà không quảng cáo nào mua được: sự an tâm của khách hàng sau nhiều năm.
Đó là một kiểu thay đổi sâu. Không phải thay đổi hình ảnh, mà thay đổi hệ điều hành bên trong.

Khi nghề vàng đi từ “bán vật phẩm” đến “làm chiến lược”
Trong những năm làm nghề và quan sát thị trường, tôi gặp nhiều người tự nhận hiểu phong thủy, nhưng phần lớn chỉ dừng ở mức bán một món đồ “hợp mệnh”. Cách tôi tiếp cận trang sức phong thủy như một bài toán quản trị, thay vì một câu chuyện huyền bí. Anh có nền tảng Thạc sĩ Kinh tế và Quản trị Kinh doanh tại Đại học Bedfordshire ở Anh, giai đoạn 2017 đến 2020, rồi trở về Việt Nam chọn con đường sản xuất và xây thương hiệu bài bản.
Tôi không đặt câu hỏi “mua gì cho hợp”, mà đặt câu hỏi “bạn đang ở giai đoạn nào, thiếu gì, cần bù gì để ra quyết định tốt hơn”. Với tôi, một chiếc nhẫn hay vòng tay không chỉ là trang sức, mà là một “trạm năng lượng” cần được quy hoạch chính xác. Tư duy của tôi bắt đầu từ Bát tự, định vị chu kỳ vận động dài hạn, rồi thiết kế một hệ sinh thái năng lượng bao quanh khách hàng. Hệ sinh thái đó không chỉ nằm ở thứ đeo trên người, mà còn mở rộng sang năng lượng định danh như sim số, số tài khoản ngân hàng, và cả vật phẩm trong môi trường làm việc.
Điều quan trọng hơn, tôi không tách rời phong thủy khỏi hiệu quả. Tôi luôn quy về câu hỏi thực dụng: khi tâm trí thông suốt, năng lượng ổn định, quyết định kinh doanh sẽ sáng hơn, hệ quả tài chính sẽ khác đi. Chính cách nối giữa “trạng thái” và “kết quả” đó khiến phong thủy ứng dụng trở thành một dạng self investment, đầu tư vào năng lực ra quyết định, chứ không phải mua một món đồ để cầu may.
Nha khoa và vàng, một bên chữa nụ cười, một bên giữ niềm tin, nhưng cùng chung một gốc
Sau cuộc trò chuyện với anh Sỹ, tôi nhận ra một điều: nha khoa là nghề sửa lại “điểm chạm” giữa con người với thế giới, vì nụ cười và giọng nói là cách ta bước ra xã hội. Vàng bạc đá quý là nghề giữ “điểm tựa” của niềm tin, vì tài sản và biểu tượng giá trị gắn chặt với danh dự, với sự an tâm của một gia đình, thậm chí với một doanh nhân trong những quyết định lớn.
Một chiếc răng sâu nếu không xử lý sẽ lan. Một lỗ hổng nhỏ trong quản trị nếu không xử lý cũng lan. Một ca điều trị làm ẩu có thể để lại biến chứng nhiều năm. Một đơn hàng vàng sai chuẩn cũng có thể để lại hệ quả lâu dài, không chỉ cho khách hàng mà cho cả thương hiệu. Trong cả hai ngành, thứ giết chết tương lai không phải là khó khăn, mà là sự dễ dãi.
Và cũng trong cả hai ngành, thứ làm nên đẳng cấp không phải lời quảng cáo, mà là quy trình và kỷ luật. Bác sĩ giỏi không chỉ giỏi tay nghề, mà giỏi kiểm soát rủi ro. Người làm vàng giỏi không chỉ giỏi mẫu mã, mà giỏi chuẩn hóa chất lượng và giữ chữ tín như giữ mạng.

Khi hai ngành nhìn vào nhau, ta thấy một tấm gương: doanh nhân muốn đi đường dài phải chọn sự tử tế như một cấu trúc vận hành, không phải như một câu nói đẹp.
Thay đổi tích cực của doanh nhân không đến từ “cảm hứng”, mà đến từ “chuẩn mực”
Nhiều người nghĩ thay đổi là một cú hích cảm xúc. Nhưng cảm xúc chỉ khởi động được vài ngày. Doanh nhân cần một thứ sâu hơn, đó là chuẩn mực. Chuẩn mực trong nghề y là vô trùng, là đúng chỉ định, là không lạm dụng. Chuẩn mực trong nghề vàng là đúng tuổi, là kiểm định rõ ràng, là minh bạch nguồn gốc, là tư vấn đúng nhu cầu. Chuẩn mực trong kinh doanh nói chung là nói thật, làm thật, chịu trách nhiệm thật.
Tôi nhìn hành trình của anh Sỹ và thấy rõ điều đó. Anh thay đổi từ một người tự ti vì răng móm, sai khớp cắn, phát âm thiếu tự tin, thành một người làm nghề để người khác dám cười, dám nói và dám bước ra thế giới. Anh không đổi đời bằng may mắn. Anh đổi đời bằng kỷ luật và việc không bỏ cuộc, ngày nào cũng so mình hôm nay với mình hôm qua.
Tôi xây Vương Kim Bảo và cũng thấy cùng một cấu trúc. Từ nền tảng nhà máy gia đình hơn ba mươi năm, từ mạng lưới cung ứng lớn cho nhiều đối tác, anh chọn nâng cấp bằng tư duy quản trị hiện đại, chọn số hóa kiến thức, chọn chuẩn hóa quy trình tư vấn dựa trên Bát tự và năng lượng số, để khách hàng hiểu bản thân và ra quyết định tốt hơn.

Hai người, hai ngành, một bài học: thay đổi bền vững là khi mình dám đặt ra chuẩn mực và sống chết với nó.
Câu hỏi cuối cùng dành cho người đang muốn chuyển đổi tích cực
Nếu bạn là doanh nhân, bạn không thiếu ý tưởng. Bạn thiếu một lời cam kết rõ ràng với chính mình: tôi sẽ làm đúng, dù chậm hơn; tôi sẽ minh bạch, dù kiếm ít hơn trong ngắn hạn; tôi sẽ học tiếp, dù đã có vị trí; tôi sẽ giữ kỷ luật, dù không ai nhìn thấy.
Thị trường nào rồi cũng thanh lọc. Nhưng người sống sót không phải người khôn nhất, mà là người giữ được uy tín khi người khác chạy theo đường tắt. Cũng như trong nha khoa, bệnh nhân có thể quên bạn dùng dụng cụ gì, nhưng họ không quên cảm giác an tâm khi nằm trên ghế. Trong ngành vàng, khách hàng có thể quên bạn bán mẫu nào, nhưng họ không quên bạn có làm họ bình an hay khiến họ hoang mang.
Sự thay đổi tích cực mà tôi muốn gửi đến bạn sau cuộc gặp ở Eagle Camp là thế này: hãy biến “tử tế” thành chiến lược, biến “kỷ luật” thành hệ thống, biến “minh bạch” thành văn hóa, và biến “học hỏi” thành thói quen. Khi đó, bạn không chỉ thay đổi doanh thu. Bạn thay đổi chất lượng cuộc đời mình và của những người đặt niềm tin vào bạn.
Nếu bạn đang đứng trước một giai đoạn phải lựa chọn, chọn nhanh hay chọn đúng, chọn dễ hay chọn bền, tôi mong bạn nhớ đến hình ảnh một bác sĩ làm chậm để chắc, và một người làm vàng coi mỗi sản phẩm như một lời hứa danh dự. Con đường dài luôn bắt đầu bằng một quyết định rất nhỏ, quyết định không phản bội lại tiêu chuẩn của chính mình.
Anh Đặng Quốc Sỹ : http://dangquocsy.net/about/



